Bữa cơm cuối cùng trước khi ly hôn vợ khiến tôi khóc cạn nước mắt
(Dân trí) - Thật không ngờ, trong bữa cơm ấy, tôi nhận ra tất cả sai lầm của mình và vô cùng hối hận vì phụ bạc vợ con. Nhưng tất cả đã quá muộn màng...
Chiều hôm ấy, trời đổ cơn mưa nhẹ. Tôi bước chân tới căn nhà mà mình từng gọi là tổ ấm lần cuối trước khi chính thức ly hôn. Tôi đến nhà chỉ với mục đích thăm con và ăn một bữa cơm cuối cùng với gia đình nhỏ từng là tất cả của mình.
Tôi nghĩ mình sẽ dửng dưng, lạnh lùng bước qua cánh cửa quen thuộc ấy. Nhưng rồi khi ngồi vào bàn ăn, lòng tôi bỗng thắt lại, nước mắt không tự chủ được mà tuôn trào.
Trước mắt tôi, vợ bưng ra mâm cơm với rất nhiều món ăn tôi yêu thích - những món ăn mà từ lâu tôi đã nghĩ, cô ấy chẳng còn nhớ đến. Tôi nhìn thấy cả món ăn vặt mà thời sinh viên tôi và cô ấy thường cùng nhau thưởng thức mỗi khi hẹn hò.

Tôi đau khổ nhận ra mình đã đánh mất gia đình tuyệt vời nhưng không còn đường quay lại (Ảnh minh họa: Freepik).
Đã lâu lắm rồi, từ ngày cưới, cô ấy chưa từng nấu món đó cho tôi lần nào nữa. Mâm cơm thường ngày trước kia luôn chỉ là những món đơn giản cho các con, hoặc đôi khi chỉ là những món ăn qua loa cho xong bữa. Tôi từng nghĩ, cô ấy vô tâm, không còn chút tình yêu hay sự quan tâm nào dành cho mình.
Ngồi trước bữa cơm ấy, tôi mới nhận ra, bản thân đã hiểu sai về vợ suốt bao năm qua. Tôi luôn cho rằng, cô ấy lạnh nhạt, thờ ơ với những điều tôi thích, không còn nhớ tới ngày kỷ niệm cưới hay sinh nhật của tôi.
Tôi luôn nghĩ cô ấy không còn tình cảm nên đã lao mình vào những cuộc vui bên ngoài, dấn sâu vào con đường sai trái của ngoại tình và rồi tôi buộc phải cưới nhân tình vì cô ấy mang thai.
Tôi quyết định nói với vợ chuyện này, âm thầm hy vọng cô ấy sẽ níu kéo nhưng đáp lại là sự lạnh lùng và dửng dưng đến đau lòng. Chính thái độ ấy khiến tôi càng thêm chắc chắn rằng, vợ chẳng còn chút tình cảm nào dành cho mình nữa.
Nhưng giờ đây, trước bữa cơm cuối cùng này, tôi lại nghe vợ mình nhẹ nhàng nói về những điều mà tôi chưa từng biết. Cô ấy không phải không nhớ những món tôi thích, mà vì cô ấy muốn tiết kiệm chi phí cho gia đình.
Cô ấy không nấu món tôi yêu thích chẳng phải vì hết yêu thương. Mỗi ngày sau giờ làm, bận rộn chuyện con cái, cơm nước, giặt giũ, đưa đón con đi học đủ khiến cô ấy không thể bày vẽ thêm.
Vợ tôi chưa bao giờ quên ngày kỷ niệm hay ngày sinh nhật tôi, chỉ là cô ấy mong tôi, với vai trò người đàn ông trụ cột, nên chủ động nhắc và tạo không khí trong gia đình. Nhưng tôi lại chưa từng làm điều đó, cứ mãi mặc định trong đầu rồi âm thầm trách móc, tự làm tổn thương chính cuộc hôn nhân của mình.
Tôi ngồi đó, nước mắt lặng lẽ rơi trên mâm cơm đầy tình yêu thương nhưng đã quá muộn màng này. Tôi nhận ra, chính bản thân mới là người đàn ông vô tâm, ích kỷ và thiếu trách nhiệm trong gia đình. Tôi đã tự tay làm tan nát tổ ấm, đẩy vợ con ra xa khỏi cuộc đời mình chỉ vì những suy nghĩ ích kỷ và sai lầm.
Bây giờ, khi hạnh phúc vuột mất, khi nhận thức được mọi sai lầm trong quá khứ, tôi cảm thấy hối hận vô cùng. Giá như tôi có thể tỉnh ngộ sớm hơn, biết trân trọng những điều nhỏ bé mà vợ tôi đã cố gắng vun đắp từng ngày. Có lẽ giờ đây, gia đình tôi vẫn còn nguyên vẹn, các con tôi vẫn được sống trong tình thương trọn vẹn của cha mẹ.
Nhìn con nhỏ chưa biết gì, nghĩ bố đi làm ăn xa, vẫn vui vẻ nói cười với bố mà lòng tôi quặn thắt. Nhìn người vợ bao năm tần tảo vì mình đến mức già đi, xấu đi, tôi vẫn không cho đó là tại mình. Tôi cứ ích kỷ nghĩ mình cần được quan tâm nhưng thực sự chưa từng nghĩ xem vợ thích gì, muốn đi đâu?
Tôi đã sai rồi. Tôi đã hiểu lầm người vợ yêu thương của mình. Tôi phải làm sao để bù đắp, làm sao để quay lại khi tất cả đã quá muộn màng? Có lẽ, đây là bài học đau đớn nhất cuộc đời tôi.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.